"Ugly law" - Đạo luật chống lại những kẻ không lành lẽ hoặc bị coi là xấu xí
Vào tháng 7/1867, 2 năm sau khi nội chiến Mỹ chấm dứt.
Martin Oates, một cựu binh Liên bang xuất hiện tại khu công cộng của thành thị San Francisco dưới bộ dạng "nghèo khổ, loạn trí và bị liệt."
Khi đó, một sắc lệnh trái ngang đã được ban hành, cảnh sát chóng vánh có mặt để áp giải Martin Oates về đồn.
Đạo luật mới của San Francisco "nói không" với những người như Otes: Người bệnh tật, què, tàn phế hoặc không lành lặn nói chung... sẽ bị phạt tiền khi xuất hiện ở nơi công cộng: Nộp ngay 25 USD (tương đương 400 USD của thế giới hiện đại) hoặc phạt tù 25 ngày, đáng sợ nhất là bị gửi đến trại tế bần và không biết bao giờ mới được thoát ra.
Theo nhà nghiên cứu lịch sử Susan Schweik, San Francisco là thành phố đầu tiên ở Mỹ phê chuẩn "luật xấu xí" (ugly law). Nhiều thị thành lớn khác cũng lần lượt ban hành phiên bản luật của mình với nội dung hao hao, bao gồm Chicago, bang Illinois (năm 1881); Denver, bang Colorado và Lincoln, bang Nebraska (1889); Columbus, bang Ohio (1894); Portland, bang Oregon (1881); và New Orleans, bang Louisiana vào (1883).
Một người đàn ông què quặt bị cảnh sát Mỹ dẫn giải về đồn khi Luật Xấu xí vẫn còn hiệu lực
Không chỉ tàn nhẫn, "Ugly Law" còn xấu xí theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng
Đặc biệt, luật xấu xí còn được chính quyền Pennsylvania vận dụng cho toàn bang vào năm 1891, lệnh cấm không chỉ bao gồm khiếm khuyết về ngoại hình mà còn về mặt nhận thức. Hai đô thị New York, Los Angeles sau đó cũng có ý định phê duyệt luật xấu xí nhưng thất bại.
ban sơ, những văn bản pháp lý dạng này thường được biết đến như luật chống ăn mày, phản chiếu thay giữ gìn hình ảnh của thành thị. Mãi tới sau này, cái tên "luật xấu xí" mới ra đời, vừa để chỉ ngoại hình của những người bị áp dụng luật vừa để chỉ sự xấu xí của chính quy định trong luật.
Mục đích của luật xấu xí không phải đánh giá sắc đẹp của người dân mà là một hình thức phân biệt đối xử hợp pháp. Các nhà lập pháp hy vọng với luật xấu xí, những người nghèo khó, tật nguyền và khiếm khuyết (vốn là người thường hành nghề ăn mày) sẽ bị "tống khứ" ra khỏi tầm mắt của công chúng, từ đó bảo đảm được mỹ quan thành thị, giảm thiểu căng thẳng giữa các lớp người trong xã hội.
Có nhiều căn do tạo nên đạo luật ngang trái này: Lượng người di dân và các cựu binh sau nội chiến đổ về các thị thành lớn để kiếm ăn, trong đó có vô kể người hành khất cũng như ăn trộm.
Theo Cleveland, trong vụ việc ấy, một cảnh sát thành thị Omaha muốn bắt giữ ăn mày nhưng không có lý do chính đáng. Sau khi "lật tung" bộ quy định tỉnh thành, người cảnh sát phát hiện sắc lệnh xấu xí vẫn còn hiệu lực và bắt giữ người ăn mày với lý do trên người anh ta có "nhiều dấu tích và sẹo".
Không tán đồng với cảnh sát, công tố viên vụ việc nhận định rằng dù đạo luật vẫn còn hiệu lực, nhưng việc truy tố là bất khả thi vì không có đủ chứng cứ tại tòa để chứng minh "sự xấu xí" của nghi can. Nhà chức trách sau đó đã chẳng thể đưa ra cáo trạng để kết tội.
mặc dầu đã lỗi thời, nhiều văn bản luật xấu xí không được huỷ bỏ cho tới cuối thập niên 1970. Vào năm 1974, Chicago là thành thị rút cục ở Mỹ bãi bỏ sắc lệnh xấu xí sau khi nó có hiệu lực trong 93 năm.
Phải tới năm 1990, chính quyền liên bang mới ban hành Đạo luật người Mỹ khuyết tật sau thời gian dài đương đầu và vận động chính trị của các cá nhân chủ nghĩa, tổ chức hoạt động tầng lớp. Đạo luật này ra đời nhằm đảm bảo người khuyết tật không bị phân biệt đối dựa trên khuyết thiếu về thân thể hoặc tâm lý, được đồng đẳng về nhịp việc làm, về quyền tiếp cận các dịch vụ của chính phủ và không gian công cộng.
Theo CNN
0 nhận xét:
Đăng nhận xét