Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2020

Đi ngang cửa sổ phòng em trai chồng, tôi tái mặt khi trông thấy cảnh tượng bên trong, đến lúc nghe được chuyện kinh khủng hơn từ chính miệng em ấy nói ra, tôi càng sốc nặng hơn (phần 3)

Quý độc giả có thể xem lại các bài viết trước của tác giả này tại đây: -

Chào mọi người, lại là tôi đây, tôi vẫn chưa thể giải quyết được chuyện nhà mình. Từ Tết đến giờ nhà tôi vẫn mang không khí âm u nặng nề lắm. bác mẹ chồng tôi biết giới tính thật của em ấy rồi, ông bà đớn đau mấy ngày rồi bố chồng tôi lại là người trước nhất vực được tinh thần, đứng lên cổ vũ con trai. Ông bảo giờ thì ông chỉ cần con khỏe mạnh, sống vui vẻ còn giới tính nào cũng được, yêu trai hay yêu gái ông cũng ưng.

Mẹ chồng thì khóc ròng suốt ngày, lúc nào cũng than khổ với sở khiến tôi cũng nẫu ruột. Nhưng thấy 2 anh em găng tay quá thì bà phải dịu xuống rồi bà cứ đi ra đi vào thở ngắn than dài, chẳng chuyện trò với ai.

Đúng là bậc làm bác mẹ chẳng bao giờ cứng được với con cái mình. Thế nhưng chồng tôi thì vẫn thủ cựu lắm. Anh cảm thấy mất hết cả sĩ diện khi em trai yêu đàn ông lại còn thất tình rồi đòi sống đòi chết. Anh nhốt em trai ở nhà suốt nửa tháng qua nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy em ấy là anh lại bực bội chửi em. 2 anh em găng nhau đến mức không khí trong nhà cũng như bén lửa.

Trong nhà đã rối hết cả rồi mà hôm qua, cậu bạn thân và cũng là người mà em chồng đang yêu đơn phương, bỗng nhiên bấm chuông cửa tới nhà chơi. Cậu ta bảo rằng không giao thông được với bạn nên đến nhà hỏi thăm.

Đi ngang cửa sổ phòng em trai chồng, tôi tái mặt khi trông thấy cảnh tượng bên trong, đến lúc nghe được chuyện kinh khủng hơn từ chính miệng em ấy nói ra, tôi càng sốc nặng hơn (phần 3) - Ảnh 1.

Mẹ chồng thì khóc ròng suốt ngày, lúc nào cũng than khổ với sở khiến tôi cũng nẫu ruột. (Ảnh minh họa)

Chồng tôi không cho vào, đuổi người ta đi ngay ngoài cửa. Em trai chồng thì cứ trong phòng gào ra chửi mắng anh trai lạm quyền và đòi ra ngoài gặp người ta. Không vào nhà được nên cậu bạn kia chào cha mẹ chồng tôi rồi đi. Tôi cứ tưởng cậu ta về, không ngờ cậu ta lại chờ ở ngoài đầu ngõ suốt cả buổi, tới khi tôi đi chợ chiều thì nhìn thấy.

Tôi và cậu ta ngồi tạm ở quán cà phê gần đó chuyện trò. Cậu ta bảo đã nghĩ suy suốt cả thời kì qua, cậu ta quả tình chẳng thể đáp lại tình cảm của em chồng tôi được. Nhưng gần đây cậu ta ngay nhớ lại khoảng thời kì trước đây của hai người, cậu ta không muốn đánh mất tình bạn này. Cậu ta thấy thương em chồng tôi hơn là yêu, muốn giúp em ấy nhưng không biết phải làm thế nào để tốt cho cả hai.

Cậu ta bảo mãi ngày mùng 7 Tết, đi gặp bạn bè mới biết hôm mùng Một Tết , em chồng tôi từ thái hoà về lại Hà Nội trong mưa nên hối và đau lòng lắm. hối vì đã chấp nê không ra gặp em ấy, để mặc em ấy lang thang ở thanh bình 3 ngày liền. Đau lòng vì hôm đó mưa to như trút nước, vậy mà một thân một mình đi quãng đường xa xăm như vậy.

Còn tôi liền kể cho cậu ta nghe những chuyện xảy ra trong 20 ngày qua, từ việc em chồng tuyệt thực đòi chết cho tới việc công khai giới tính với cả nhà và gặp sự phản đối quyết liệt của anh trai. Cậu ta liền mượn điện thoại của tôi, tự quay một đoạn video chào hỏi, cười nói và động viên em chồng tôi vui vẻ, hẹn gặp nhau ở trường đại học. Sau đó nhờ tôi đưa cho em ấy đoạn video này.

Qua cuộc nói chuyện và thấy ánh mắt buồn rười rượi của cậu ta, tôi thầm nghĩ nếu em chồng tôi bền chí có khi cậu bạn này sẽ xiêu, nhưng tôi không phải là người trong cuộc nên không biết chắc được. Hay những gì cậu bạn này đang làm chỉ là vì áy náy, nếu không thể đáp lại mà cứ dây dính thế này thì rồi người thống khổ vẫn là em chồng tôi. Tôi có nên nuốm giúp đỡ em ấy bền chí với mối tình tuyệt vọng này hay nên nghe lời chồng, quyết liệt tách hai người họ ra? Nếu làm sai thì tôi lại là người mang tội lớn. Mong mọi người tham vấn cho tôi.

(thuonghai...@gmail.com)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét